Ai Đúng, Ai Sai?

Trải qua mấy nghìn năm lịch sử, Nhân dân Việt Nam lao động cần cù, sáng tạo, đấu tranh anh dũng để dựng nước và giữ nước, đã hun đúc nên truyền thống yêu nước, đoàn kết, nhân nghĩa, kiên cường, bất khuất và xây dựng nên nền văn hiến Việt Nam.

Tuy nhiên từ năm 1930, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam suốt chặng đường 15 năm dưới chế độ phong kiến đã đưa nhân dân miền Bắc Việt Nam rơi vào tình trạng khổ cực, nghèo đói triền miên đặc biệt là nạn đói năm Ất Dậu 1944 đã làm gần 2 triệu người dân chết đói. và đến năm 1945 Đảng cộng sản Việt Nam đã thực hiện thành công kế hoạch cướp chính quyền từ chính phủ Trần Trọng Kim và cho đến bây giờ với cụm từ mĩ miều là “giải phóng miền Nam”.

Đảng Cộng sản Việt Nam dưới tên gọi Mặt Trận Việt Minh hay Việt Nam Mặt Trận Đồng Minh sau khi cướp được chính quyền thì giữ luôn chính quyền cho riêng mình và giành lấy độc quyền, rồi từ đó đến nay mở ra đường lối toàn trị, độc tài. Tình hình kinh tế ngày càng suy giảm, nợ công ngày càng tăng, y tế giáo dục ngày càng tha hóa trầm trọng, nhân quyền thì bị chà đạp.. Dưới trướng của nền luật pháp độc tài, bất công xẩy ra khắp nơi trên dải đất hình chữ S.

Vậy là 73 năm nhìn lại thì người dân cả nước Việt Nam đều bị lừa. Từ cướp chính quyền đến cướp tài sản. Với mục đích lợi ích nhóm và bảo vệ chệ độ thì CSVN chẳng từ một thủ đoạn nào với người dân, thậm chí chúng còn âm mưu bán nước cho Tàu cộng. Thế nhưng cho đến nay người dân vẫn cam chịu và chấp nhận. coi như chuyện không của riêng ai. Vậy ai đúng ai sai?

Để minh chứng cho việc Đảng CSVN đang ngày càng vi phạm nhân quyền trầm trọng, đi ngược lại Hiến pháp quốc nội và vi phạm các công ước quốc tế. Chúng tôi xin trích dẫn một vài điều trong Hiến pháp 2013 Đảng CSVN đã viết như sau:

  1. Đảng CS nói nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của Nhân dân, do Nhân dân, vì Nhân dân. Thế nhưng nhìn thực tế thì chỉ phục vụ lợi ích duy nhất của đảng CS, với các quy định đặt ra để tham nhũng, vơ vét, cướp bóc của người dân. Cụ thể như chúng ra luật đất đai để cướp đất của người dân khắp nơi…
  2. Đảng CS nói nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam do Nhân dân làm chủ; tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân mà nền tảng là liên minh giữa giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và đội ngũ trí thức. Nhưng thực tế người dân chẳng có quyền gì, ngược lại còn luôn bị sách nhiễu, đàn áp. Cụ thể như chúng cố tình không thông qua luật biểu tình, chúng ra tay đàn áp, bắt bớ những người xuống đường ôn hòa, những người bất đồng chính kiến và các nhà hoạt động nhân quyền. Chúng bao che cho Fomosa và các nhà máy xí nghiệp xả thải hại dân, chúng thông qua luật đặc khu bán nước mặc cho dân lên tiếng phản ứng…
  3. Đảng CS nói nhà nước bảo đảm và phát huy quyền làm chủ của Nhân dân; công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm quyền con người, quyền công dân; thực hiện mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện. Nhưng nhìn vào các vi phạm Công ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị . Nhìn vào các cuộc đàn áp, cướp đất thì ở Việt Nam rõ ràng pháp luật đang bị chà đạp, Người dân chẳng có một cái quyền gì, thậm chí là quyền sống tối thiểu, quyền lên tiếng cho công lý và sự thật…
  4. Đảng nói Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình. Nhưng khi nhân dân giám sát, tố cáo sai phạm của chính quyền thì chúng đe dọa, sách nhiễu, ra tay thủ tiêu. Bên cạnh đó gần đây chúng lại ban hành luật cấm quay phim chụp hình, giám sát cán bộ khi chưa có sự đồng ý…
  5. Đảng nói Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật. Nhưng trên thực tế xã hội Việt Nam hiện nay công lý như một trò hề. Chúng sẵn sàng chà đạp lên pháp luật và bóp méo sự thật, đổi trắng thay đen. Ví dụ điển hình như việc dựng lên và bảo kê cho Hội Cờ Đỏ khủng bố, đàn áp dân khắp nơi. Sau đó còn truy tố người dân vô tội để lấp liếm tội ác của chúng…
  6. Đảng CS nói nhà nước thực hiện chính sách phát triển toàn diện và tạo điều kiện để các dân tộc thiểu số phát huy nội lực, cùng phát triển với đất nước. Nhưng thật đau buồn khi thấy người Hmong, người Thượng và một số cộng đồng dân tộc thiểu số bị vô quốc tịch ngay trên đất nước của mình, không được cấp giấy tờ tùy thân, không được cấp đất để ở, trẻ em không được đến trường…
  7. Đảng Cs nói mọi công dân đều có quyền tự do ngôn luận, báo chí, tiếp cận thông tin Trong đó, tự do ngôn luận, báo chí, tiếp cận thông tin là một quyền cơ bản được ghi nhận trong bản Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền (1948) và được thể chế trong “Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị” (1966) đã quy định rõ quyền và nghĩa vụ của người hưởng thụ quyền tự do ngôn luận, báo chí. Theo đó, người dân có quyền tự do ngôn luận, quyền được sử dụng các phương tiện báo chí, thông tin, mạng internet, các trang mạng xã hội không trái với quy định của pháp luật. Tuy nhiên, hiện nay ở Việt Nam thông tin bị bóp méo, người dân bị kiểm soát bằng việc chúng ban hành luật An ninh Mạng. Báo chí thì luôn luôn bị định hướng trong khuôn khổ để mị dân. Việc ngăn cấm thực hiện những quyền này là vi phạm đạo đức của xã hội, vi phạm nghiêm trọng quyền căn bản của con người.

 

Ở Việt Nam nhà cầm quyền CS đã làm sai nhưng thực trạng đáng buồn hơn là đa số người dân, nhất là các bạn trẻ đang dễ dàng bị định hướng một cách ngoan ngoãn. Không ý thức được về quyền và lợi ích của mình. Bên cạnh đó là thờ ơ trước các vấn nạn xã hội, vô tâm trước vận mệnh của đất nước, cam tâm để cho một chế độ độc tài cai trị và rắp tâm bán nước.

Người dân cần hiểu rằng đó không phải là quyền thụ động do Đảng CS công khai bố thí cho mình, mà đó là quyền chủ động, được đòi hỏi các cơ quan, tổ chức nhà nước phải đáp ứng. Trên thực tế Hiến pháp Việt Nam đã có những quy định rõ ràng về các quyền này. Theo đó, công dân có quyền được thực hiện, được tiếp cận sử dụng mà không có bất kỳ ai, bất kỳ tổ chức nào có quyền ngăn cấm.

Biên tập: Nguyễn Hoàng

Nguồn tư liệu: Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam, mạng Internet

LUẬT ĐỂ PHỤC VỤ DÂN HAY CÔNG CỤ ĂN CƯỚP

Tại Việt Nam khi lên Google gõ cụm từ “ Cướp Đất” quý vị sẽ dễ dàng tìm thấy hàng loạt vụ việc cướp đất như ở Dương Nội,Thủ Thiêm, Thiên An, Cồn Dầu.vv và mấy ngày gần đây mạng xã hội đang xôn xao vụ cướp đất vườn rau Lộc Hưng.
Khi nói đến từ ‘’cướp’’ thì chúng ta biết đó là một tội danh chỉ người nào sử dụng vũ lực, đe dọa nhằm chiếm đoạt tài sản của người khác. Những kẻ thực hiện hành vi này sẽ phải trả giá bằng các bản án thích đáng.
Khi thực hiện các cuộc “cướp đất” chính quyền cộng sản Việt Nam đã thực hiện công khai, dùng vũ lực, đàn áp và đe dọa người dân một cách dã man,thậm chí là giết người. nhưng khác ăn cướp là chẳng một ai, một kẻ nào bị kết tội mà ngược lại họ còn như được trao quyền để thực thi điều này. Vậy ai đã trao quyền cho họ?
Trong quy định đất đai CSVN đã đưa ra một kiểu viết luật vừa thâm lại vừa gian đó là: “ đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân”. Điều này có nghĩa họ rút quyền sở hữu đất ra khỏi tay chủ nhân và đánh lừa người dân bằng cách, gán quyền đó cho một đối tượng ảo có tên là “ Toàn dân”. Đối tượng này nghe như hữu hình, nhưng thực chất nó không có thật. “ Toàn dân” là ông nào? Ông “ Toàn dân” ấy có tư cách pháp nhân gì mà sở hữu đất của mọi người? Một kẻ không có hình hài, không có địa chỉ, kẻ không có tư cách pháp nhân, và không thể nào đưa đối tượng “toàn dân” này ra tòa khi đụng chuyện, một kẻ vô hình nhưng hắn lại sở hữu một tài sản hữu hình. Rất phi lí. Như vậy đối tượng “ toàn dân” kia là ảo và chính ông nhà nước mới là kẻ sở hữu thật. Quyền sở hữu của ông nhà nước được trá hình bằng câu “ do nhà nước quản lý”. Vì thực tế, quyền sở hữu bị mất nên dân cũng không có quyền định đoạt mảnh đất của mình về gía cả hay quyền sử dụng. Chính vì lẽ đó cho nên chuyện cướp đất xẩy ra tràn lan trên khắp Việt Nam, là bởi trò bịp được soạn thành luật đánh lừa người dân.
Khi một miếng đất của dân ở một vị trí đắc địa, nó sẽ là mồi ngon cho chính quyền và nhóm lợi ích sân sau cướp lấy. Như Thủ thiêm, vườn rau Lộc Hưng chẳng hạn, một khi nhà nước đã có dã tâm nhắm lấy miếng đất nào của dân. Nếu người dân không đồng ý hoặc phản kháng thì vũ lực sẽ được sử dụng để cướp cho bằng được. Vì Sao? Cũng vì khái niệm “toàn dân” mà nhà nước đã trá hình để đánh lừa người dân từ bấy lâu nay.
Luật đất đai của CSVN cũng là một sản phẩm của những nước cộng sản độc tài “ Đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân nhưng do nhà nước quản lý” rõ ràng là một âm mưu, một sự toan tính. âm mưu và toan tính gì? Đó là chính quyền cộng sản luôn muốn cướp đoạt những gì vốn thuộc về nhân dân bằng những chiêu trò gian nhất và thâm nhất có thể.
Cướp đất, đàn áp sẽ còn tiếp tục xẩy ra mãi cho đến chừng nào người dân việt Nam ý thức rõ được quyền và lợi ích của mình. Người dân cần thấy rõ bộ mặt gian thâm trong cách viết luật của một chế độ cs độc tài như hiện nay và mạnh dạn đồng lòng lên tiếng đòi buộc thay đổi.
* Tư liệu tham khảo:
– Mạng Inter net, fb Đỗ Ngà.

Luật An Ninh Mạng: Gọng Kìm Của Đảng Cộng Sản Phần 3 – TÁC ĐỘNG ĐẾN NHÂN QUYỀN

LUẬT AN NINH MẠNG TÁC ĐỘNG ĐẾN NHÂN QUYỀN

 

 

Trong lịch sử hơn 20 năm có internet chưa bao giờ lợi ích quốc gia, dân tộc và tự do của người dân bị đe dọa lớn như những gì được viết trong Luật an ninh mạng. Luật an ninh mạng ra đời khiến công dân thấy rằng các quyền hiến định của mình đã bị hạn chế, thậm chí bị tước đoạt. Và với 7 chương có các quy định và ràng buộc vô cùng chặt chẽ sẽ khiến cho bất cứ người dân nào cũng có thể trở thành tội phạm.

  • Luật an ninh mạng đe dọa quyền bảo mật thông tin

Theo đó, Luật An ninh mạng sẽ yêu cầu các doanh nghiệp trong và ngoài nước khi cung cấp dịch vụ viễn thông, Internet, các ứng dụng mạng xã hội “phải xác thực thông tin người dùng và cung cấp cho lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an” khi có yêu cầu. Điều khoản trên sẽ đe dọa quyền bảo mật thông tin cá nhân và có thể tạo điều kiện dễ dàng hơn cho việc đàn áp, bắt bớ và bỏ tù giới bất đồng chính kiến.

Bên cạnh việc cung cấp dữ liệu cá nhân người dùng, Luật an ninh mạng còn yêu cầu các nhà mạng, các nhà cung cấp ứng dụng mạng xã hội phải ngăn chặn, xóa các thông tin, thậm chí ngừng cung cấp dịch vụ cho những tài khoản bị cho là có nội dung tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam, kích động, vu khống…  trong vòng một ngày kể từ khi nhận được yêu cầu từ Bộ Thông tin Truyền thông và Bộ Công an.

Điều này đang tạo ra một viễn cảnh rõ ràng là Luật an ninh mạng sẽ trao cho lực lượng công an quyền hạn rất rộng để xâm phạm quyền riêng tư cá nhân, công an có thể cắt internet của bạn bất kỳ lúc nào, công an có thể định đoạt những hành vi ngôn luận nào là “trái pháp luật” cần phải kiểm duyệt và xâm phạm dữ liệu của bạn, đồng thời bắt nhốt bạn bất cứ lúc nào chỉ vì 1 câu nói bâng quơ mơ hồ nào đó…

  • Luật an ninh mạng cung cấp thêm 1 công cụ đàn áp

Trong một chế độ độc tài toàn trị như cộng sản Việt Nam, tất cả những ý kiến đóng góp phản biện để xã hội tốt lên từ trước đến nay đều bị nhà cầm quyền xem là “tuyên truyền chống nhà nước”. Trước khi có luật An ninh mạng, việc lạm dụng công nghệ để đàn áp các nhà đấu tranh cho dân chủ, bóp nghẹt quyền tự do biểu đạt, trừng phạt những tiếng nói bất đồng với lý do bảo vệ an ninh quốc gia vẫn được thực hiện. Tuy nhiên, hiện nay luật An ninh mạng lại cung cấp thêm một nền tảng pháp lý cho những hành vi, vi phạm nhân quyền đó.

Có thể nói, nếu không lên tiếng phản kháng, quyền tự do của chúng ta sẽ lệ thuộc vào nhà nước độc tài. Điều này đồng nghĩa với việc những tiếng nói phản biện trung thực sẽ bị bóp nghẹt và kết án nặng nề. Bên cạnh đó không gian mạng tại Việt Nam sẽ trở nên hà khắc hơn bao giờ hết.

  • Luật an ninh mạng vi phạm hiến pháp

Một điều luật khác trong Luật an ninh mạng vi phạm nghiêm trọng các quyền tự do dân chủ, đó là điều 16 có quy định cấm “Kêu gọi, vận động, xúi giục, đe doạ, lôi kéo, tụ tập đông người gây rối”. Nội dung này quá mơ hồ và khái quát, đồng thời nó còn đi ngược lại với quyền biểu tình của công dân đã được quy định ở trong điều 25 Hiến pháp 2013.

  • Kết

Rõ ràng, Luật an ninh mạng sẽ là cơ sở để hợp pháp hóa sự quản lý ngày một chặt chẽ hơn của đảng cộng sản trước các hoạt động trên mạng của công chúng. Điều đó đã phát đi một thông điệp về quan điểm ngày một khắt khe của chính quyền đối với các sinh hoạt dân chủ của người dân. Có thể thấy, những điều đáng làm để quyền con người ngày một tốt hơn như là xây dựng luật biểu tình, lập hội hay các vấn đề dân sinh nóng bỏng khác thì nhà cầm quyền viện đủ lý do để luôn chậm trễ. Nhưng họ lại luôn sẵn sàng thúc đẩy sự can thiệp một cách thô bạo vào dữ liệu cá nhân, quyền riêng tư của mỗi người dân.

Kết luận

Tóm lại, qua Luật an ninh mạng, chúng ta có thể thấy nhà cầm quyền Việt Nam không hề bận tâm đến chuyện làm sao bảo vệ an ninh mạng trước sự xâm nhập, phá hoại càng ngày càng tăng của tin tặc, đặc biệt là tin tặc Trung Quốc vào hệ thống máy tính và Internet của Việt Nam, mà chỉ chăm chăm kiểm soát, bịt miệng những công dân dùng Internet để bày tỏ suy nghĩ của họ.

Dự luật này không hề mang lại lợi ích gì cho nước cho dân, cả chính trị và kinh tế, mà chỉ ưu tiên mục đích kiểm soát đến mức tối đa người dân để bảo vệ quyền lực độc tôn của Đảng. Điều ấy thật vô cùng phi nghĩa. Khi người dân không được quyền suy nghĩ khác nhau, tất cả mọi mặt của xã hội chắc chắn sẽ đi xuống một cách thảm hại, bởi vì người ta sẽ không còn cái quyền nói sự thật, và khi nhà cầm quyền không nghe sự thật, thì sẽ không biết cách để mà quản lý đất nước và điều hành xã hội. Khi đó, toàn dân tộc sẽ phụ thuộc vào cách nghĩ chủ quan của một vài người. Sẽ không không còn tìm tòi, sáng tạo, không có phản biện,…

Từ đó dẫn tới không còn tri thức, ngược lại thúc đẩy sự ngu hoá. Một bước đi rất ngắn và vô cùng đơn giản để cô lập và tách Việt Nam ra khỏi phần còn lại của thế giới, trở thành kẻ thù của những giá trị mà loài người đang coi là tiến bộ.

IV.) CÁC KHUYẾN NGHỊ.

* Dưới đây là các phương án khuyến nghị cho người dân khi luật An ninh mang được thực hiện.

  • Người dân và các nhà hoạt động nên sử dụng các phần mềm vượt tường lửa như: Avast VPN, Freedome VPN, Kaspersky VPN… để che dấu vị trí thật và có thể tiếp cận với các tin tức không kiểm duyệt ở bên ngoài nước.
  • Dùng trình duyệt ẩn danh Tor
  • Bên cạnh đó, việc trao đổi thông tin nên được thông qua các phần mềm đã được mã hóa như Signal, Wire, Whatsapp… Phần mềm này cho phép các hoạt động của người dùng được mã hóa, khiến việc giám sát trở nên vô dụng.

 

Luật An Ninh Mạng: Gọng Kìm Của Đảng Cộng Sản Phần 2 – TÁC ĐỘNG ĐẾN VĂN HÓA, XÃ HỘI

 

 Phần 2 – TÁC ĐỘNG ĐẾN VĂN HÓA, XÃ HỘI

  • Luật an ninh mạng trao quá nhiều quyền cho công an, dẫn đến nguy cơ lực lượng này lạm quyền

Trong lịch sử lập pháp Việt Nam, có lẽ chưa có khi nào Bộ công an được tạo điều kiện lạm quyền như hiện nay.

Theo một báo cáo mà cơ quan An ninh soạn thảo cung cấp cho Quốc hội thì chính sách an ninh mạng của Trung Quốc, Nga, Thổ Nhĩ Kỳ…, đặc biệt là Trung Quốc, được tham khảo nhiều nhất trong việc soạn thảo dự luật an ninh mạng. Tuy nhiên, ngay cả những quốc gia thù địch nhất với internet đó cũng không trao cho cơ quan công an quá nhiều quyền như Luật an ninh mạng của Việt Nam.

Có thể kể đến như điều 24 của dự thảo luật này đã trao cho lực lượng công an mạng quyền được kiểm tra cả những hệ thống thông tin không quan trọng về an ninh quốc gia. Cụ thể, cho phép lực lượng này được phép kiểm tra, can thiệp vào tất cả hệ thống thông tin, dữ liệu của các tổ chức, doanh nghiệp, thậm chí yêu cầu doanh nghiệp tạm dừng hẳn hoạt động mà không hề phải trải qua các trình tự thủ tục từ phía cơ quan tư pháp như tòa án. Điều đó tạo ra những rủi ro như bí mật kinh doanh của tổ chức, doanh nghiệp, dữ liệu cá nhân của công dân không thể được đảm bảo, nó có thể bị xâm phạm, thậm chí đánh cắp một cách hợp pháp.

  • Luật an ninh mạng xâm phạm quyền riêng tư cá nhân

Bên cạnh đó, Luật an ninh mạng còn có quy định bất kỳ công ty trong và ngoài nước cung cấp sản phẩm, dịch vụ trên Internet tại Việt Nam đều phải lưu trữ và chuyển giao cho Cục An ninh mạng “nhật ký truy cập, thông tin thanh toán dịch vụ, địa chỉ IP truy cập dịch vụ, thói quen tìm kiếm, log chat, thời gian giao dịch.”

Hãy thử tưởng tượng, hàng ngày, tất cả những gì bạn gõ vào Facebook, Zalo hay các mạng xã hội. Tất cả dữ liệu riêng tư của bạn như hình ảnh, email, tài khoản ngân hàng, thông tin tài chính online, thẻ tín dụng… những gì bạn đã tìm kiếm, các website bạn đã vào từ nói chuyện, mua sắm cho đến trao đổi việc nhà,. Tất cả những thông tin tế nhị, nhạy cảm, sâu thẳm nhất đó đều sẽ bị tiếp cận. Vậy bạn có muốn người ta giám sát mọi thứ riêng tư của bạn như vậy không?

Hiện nay, mọi hoạt động của con người đều thông qua mạng xã hội. Do đó, người dân sẽ có cảm giác bất an nếu tất cả những câu chuyện riêng tư của họ bị giám sát bởi một bên thứ ba. Vì vậy, không có một lý do nào giải thích được cho điều này, ngoài một lý do, đó là ý đồ giám sát người dân dưới danh nghĩa an ninh quốc gia. Nếu đó là lý do chính, liệu khi luật an ninh mạng áp dụng sẽ còn mấy ai muốn đến hay trở về Việt Nam sống và làm việc? Nếu không thu hút được tài năng, làm sao Việt Nam có đủ nhân lực để làm cách mạng công nghệ 4.0!

Đáng lo ngại hơn, quy định này, kết hợp với việc luật trao cho cơ quan chức năng quyền được tiếp cận tài khoản người dùng mà không đi kèm với hướng dẫn thủ tục rõ ràng, càng khiến rủi ro bị xâm phạm quyền riêng tư của người dùng internet Việt Nam gia tăng. Nó sẽ trao vào tay chính phủ, cụ thể là bộ Công an, một đặc quyền tuyệt đối và có thể can thiệp bất cứ lúc nào. Giống như là một chìa khoá vạn năng để họ tìm hiểu về bất kỳ ai, không một giới hạn, không một trình tự, không một lý do nào hết.

  • Luật an ninh mạng vi phạm Hiến pháp

Những quy định như vậy là phi pháp quyền và vi phạm nghiêm trọng điều 21, Hiến Pháp 2013 quy định “Công dân có quyền bất khả xâm phạm về đời sống riêng tư, bí mật cá nhân, bí mật thư tín, điện tín…” Thực tế, người dân không chỉ có nhu cầu được bảo vệ khỏi các mối đe doạ từ các thế lực xấu, mà còn cần được bảo vệ khỏi những mối đe doạ từ sự lạm quyền của những người thi hành công vụ. Quyền tự do cá nhân, quyền riêng tư chỉ có thể bị can thiệp khi có trát của toà. Không có một đất nước có luật pháp nào, cảnh sát lại được trao cho quyềnông.

Nó đi ngược lại sự ứng xử thông thường giữa con người với con người, giữa người dân với chính phủ, và cản trở tiến trình hòa mình vào thế giới văn minh tiến bộ. Bên cạnh đó, khi mọi người không được tôn trọng quyền riêng tư thì cuộc sống sẽ vô cùng tệ hại, văn hóa sẽ bị định hướng theo cách mà nhà cầm quyền muốn, mọi người sẽ phải có cùng một cách nghĩ, cùng một cách hành xử. Từ đó xã hội sẽ bị hạn chế sự phát triển và sáng tạo, trở thành một thứ quái thai, dị hợm. Và một Bắc Triều Tiên phiên bản Đông Nam Á đang hiện ra trước mắt rõ mồm một.

  • Luật an ninh mạng dẫn đến rủi ro an ninh mạng

Một mối nguy hiểm khác được các chuyên gia nhắc đến, đó là Bộ Công an tuyên bố sẽ xây dựng trung tâm dữ liệu để tiếp nhận dữ liệu mà họ yêu cầu các công ty cung cấp. Nghĩa là toàn bộ dữ liệu của người Việt Nam sẽ được lưu ở một chỗ duy nhất, tạo thành một mục tiêu béo bở cho giới tội phạm  hoặc lực lượng tình báo mạng của các quốc gia khác. Vậy yếu tố an ninh quốc gia nào có thể biện minh cho những rủi ro có thể xẩy ra từ quy định này?

Luật an ninh mạng tiếp tay cho các tập đoàn Trung Quốc thao túng thị trường Việt Nam

Đó là còn chưa kể, khi Việt Nam cản trở các công ty công nghệ phương Tây thì các tập đoàn công nghệ rất giàu mạnh của Trung Quốc sẽ thao túng thị trường Việt Nam. Từ đó họ có thể nắm giữ, kiểm soát thông tin của người Việt Nam và định hướng mạng xã hội của Việt Nam. Họ vừa hợp tác với nhà cầm quyền Việt Nam, vừa hợp tác với chính phủ Trung Quốc, tạo ra những hiểm họa khôn lường. Những người soạn thảo Luật an ninh mạng đã không tính tới điều quan trọng này. Từ đây có thể thấy, những người làm luật đã không thực tế, mù mờ và hoàn toàn không thấy được những mối nguy hại nghiêm trọng đe dọa thật sự đến an ninh quốc gia.

Luật An Ninh Mạng: Gọng Kìm Của Đảng Cộng Sản Phần 1 – TÁC ĐỘNG ĐẾN NỀN KINH TẾ

  

   Thưa quý vị!

Trên thế giới, khi nói tới an ninh mạng thì người ta quan tâm đến vấn đề bảo mật, an toàn hệ thống internet của một quốc gia hay toàn cầu, bảo vệ nó trước nguy cơ bị tấn công phá hoại hay đánh cắp thông tin bởi các tin tặc mà ta thường gọi là hacker.  Nhưng ở Việt Nam, thay vì tập trung vào vấn đề cốt lõi là bảo vệ lợi ích của người sử dụng internet, luật an ninh mạng lại được nhà cầm quyền xem như là công cụ để kiểm duyệt, xâm hại thô bạo quyền riêng tư của người dân. Mục đích là để bảo vệ quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản.

Luật An ninh mạng đã được Quốc Hội CSVN thông qua hồi tháng 6/2018 và sẽ có hiệu lực kể từ ngày 1/1/2019. Tuy nhiên, trong suốt quá trình luật này được soạn thảo và ra đời, luôn bị nhiều giới trong nước và các tổ chức nước ngoài chỉ trích, bởi nó không những không đem lại lợi ích, mà còn tạo ra nguy hại về nhiều mặt như kinh tế, nhân quyền, cũng như vi phạm các cam kết quốc tế của Việt Nam.

Nhiều người còn gọi dự luật này là “một bước lùi lớn”, biến Việt Nam thành một thành trì bị cô lập ngay giữa thời đại internet, trong khi các quốc gia đang dựa vào công nghệ số để làm nền tảng cho sự phát triển.

I.) LUẬT AN NINH MẠNG TÁC ĐỘNG ĐẾN NỀN KINH TẾ.

Nhiều quy định trong Luật an ninh mạng của Việt Nam làm gia tăng chi phí cho các công ty trong và ngoài nước, tác động đến nhu cầu nội địa hóa và hạn chế, gây khó khăn cho các dịch vụ đa quốc gia, làm giảm sự hấp dẫn của thị trường, ảnh hưởng đến sự phát triển và tăng trưởng trong tương lai của nền kinh tế Việt Nam và vi phạm các cam kết quốc tế.

  • Luật an ninh mạng khiến GDP sụt giảm

Theo tính toán của Trung tâm nghiên cứu kinh tế Chính trị Châu Âu (ECIPE) cho thấy, nếu được thực thi nghiêm ngặt, luật an ninh mạng sẽ gây tác động kinh tế cực lớn. Trong đó, chỉ riêng yêu cầu ‘địa phương hóa’ dữ liệu – tức bắt buộc đặt máy chủ và lưu dữ liệu người dùng tại Việt Nam, sẽ khiến GDP sụt giảm 1.7%; đầu tư nước ngoài giảm 3.1 % so với hiện nay.

  • Luật an ninh mạng tạo nên những thủ tục hành chính phiền hà

Chưa dừng lại ở đó, Luật an ninh mạng còn gây nên sự phiền hà và gia tăng chi phí khổng lồ cho các doanh nghiệp công nghệ, khởi nghiệp hay còn gọi là start-up. Các doanh nghiệp này đóng vai trò rất quan trọng, thúc đẩy sự phát triển kinh tế số và tiếp cận với cuộc cách mạng công nghệ 4.0.

Cụ thể, khi được áp dụng, Luật an ninh mạng sẽ tạo ra các khoảng trống để giấy phép con cũng như các điều kiện mới về kinh doanh xuất hiện. Và với thực tiễn Việt Nam, các loại quy định này sẽ là cánh cửa mở  để sau này các bộ ngành có thể đặt ra ‘giấy phép cháu’. Từ đó, dễ dàng bị biến tướng thành một ‘thủ tục’ để yêu cầu ‘bôi trơn’ và nhũng nhiễu doanh nghiệp. Bởi rất dễ hiểu, nếu không ‘bôi trơn’, thì bị moi móc, quy chụp và báo cáo rất dễ không đạt yêu cầu, đặc biệt khi an ninh mạng, an ninh quốc gia trong luật là những tiêu chí mơ hồ nặng về cảm tính hơn là khoa học.

Vì vậy,  các quy định trong luật an ninh mạng  sẽ dẫn đến những hạn chế nghiêm trọng cho nền kinh tế kỹ thuật số Việt Nam, làm giảm khí thế đầu tư nước ngoài và gây tổn thất cơ hội cho các doanh nghiệp trong nước. giảm sức cạnh tranh của các doanh nghiệp trong nước trên thị trường quốc tế.

  • Nguy cơ khiến các tập đoàn Google và Facebook rời khỏi VN

Bên cạnh đó, hiện nay ước tính hiện có khoảng 70% trong số 94 triệu người Việt Nam có Internet và khoảng 53 triệu người dùng Facebook, đặc biệt, trong đó có tới hơn 60% thuộc lứa tuổi thanh, thiếu niên – thế hệ quyết định tương lai của đất nước. Những con số này cho thấy sự phổ biến của các ứng dụng công nghệ lẫn tốc độ số hóa của kinh tế Việt Nam.

Như vậy, có thể thấy độ mở về thương mại và đầu tư của Việt Nam là rất cao. thực tế là đã từ lâu nhiều người dân Việt Nam tận dụng mạng xã hội và internet để trao đổi thông tin đầu tư, kinh doanh, tiếp cận với thương mại điện tử của các doanh nghiệp công nghệ. Những hành động này đã tạo ra ảnh hưởng lan toả, tác động tích cực đến kinh tế, đặc biệt là xuất nhập khẩu.  Vì vậy, khi Luật an ninh mạng được thực thi, một trong những mối lo lớn nhất của người dân là các tập đoàn như Google, Facebook sẽ hy sinh mối lợi từ người sử dụng tại Việt Nam, chứ không chấp nhận tuân thủ Luật an ninh mạng, trong đó có yêu cầu phải đặt máy chủ tại Việt Nam.

Nếu các hãng công nghệ lớn như Google, Facebook rút khỏi Việt Nam vì không chấp nhận những điều kiện mà nhà cầm quyền Việt nam đưa ra. Thì sẽ dẫn đến sự đổ vỡ hàng loạt các hoạt động kinh doanh của những nhà đầu tư bấy lâu nay dựa vào những nền tảng của các doanh nghiệp toàn cầu  này. Liệu khi các công ty này rút khỏi Việt Nam thì chúng ta sẽ lấy gì thay thế, Baidu và Weibo chăng?

Sự tiến bộ về cả kinh tế, và nhận thức xã hội của Việt Nam trong thời gian qua là do có mạng Internet, mà phần lớn nhờ vào Google và Facebook. Có thể nói, đây là những là công cụ tốt nhất giúp người dân Việt Nam cập nhật kiến thức để đi cùng với thế giới. Việt Nam có tiềm lực nhỏ yếu và nếu như không có những nền tảng này thì đó sẽ là một thiệt thòi rất lớn cho các ngành nghề của xã hội. Vì vậy, bộ luật an ninh mạng sẽ là một bước lùi lớn đối với một cộng đồng mạng năng động và  mọi nỗ lực đưa Việt Nam trở thành một quốc gia hiện đại và cởi mở hơn, đều trở nên vô ích

  • Luật an ninh mạng vi phạm những cam kết quốc tế

Chưa dừng lại ở đó, Luật An ninh mạng còn trái với cam kết của Việt Nam khi gia nhập WTO, Hiệp định Thương mại Tự do EU-Việt Nam (EVFTA) và CPTPP. Khi thương thảo các hiệp định kinh tế này, nhà cầm quyền Việt Nam đã đồng ý từ cấp cao nhất, không buộc các công ty cung cấp dịch vụ internet đặt máy chủ và lưu trữ dữ liệu tại Việt Nam. Tuy nhiên,luật này  lách bằng cách đòi “lưu trữ tại Việt Nam các dữ liệu cá nhân của người sử dụng dịch vụ tại Việt Nam”. Đòi hỏi này không chỉ khiến danh dự của một quốc gia bị tổn hại khi hành xử ngược lại những điều mình cam kết. Mà còn tác động lên những nhà đầu tư nước ngoài, kéo theo đó là việc mất các hợp đồng kinh doanh đã được hạch toán. Và sau cùng, với những mớ lộn xộn đó, liệu còn ai muốn làm ăn ở Việt Nam?

Kết

Từ những tác hại kể trên, có thể thấy rõ ràng những thiệt hại về kinh tế là ngay trước mắt. Luật an ninh mạng khi được thực thi chắc chắn sẽ kéo lùi sự phát triển của Internet, của nền kinh tế  và xã hội thông tin tại Việt Nam. Khi đó, mọi thứ sẽ đình trệ, hàng hoá chậm không lưu thông, kinh tế èo uột và cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 có lẽ chỉ còn là một giấc mơ xa vời.